Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

LỄ KHÁNH TUẾ 17/7

Niệm Phật một câu phúc sanh vô lượng - Lễ Phật một lạy tội diệt hà sa


ĐẠI LÃO H/T. THÍCH TRÍ TỊNH
VIỆN CHỦ CHÙA VẠN ĐỨC

Vài hình ảnh trong Ngày Khánh Tuế Sư Ông Vạn Đức sáng thứ sáu 17/7 P/L. 2557 hoan hỷ chia sẻ cùng mọi người;  Và dưới đây là Đạo từ Mừng Khánh Tuế năm nay của Sư Ông:

"Tôi cũng có ít lời cảm ơn để cầu chúc cho tất cả nơi mấy huynh đệ, ai nấy cũng đều mạnh giỏi, an vui, tinh tấn tu hành, thêm Phước thêm Huệ.  Cũng cầu mong cho tất cả hết mấy huynh đệ thiện hữu ở đây, cũng như tất cả những mấy huynh đệ mà không có mặt, ai nấy cũng đều cũng được tinh tấn tu hành, thêm Phước thêm Huệ, an vui mạnh giỏi.  Nam mô A MI ĐÀ Phật".

Kính chúc Sư Ông được tăng long Phước Thọ, tiếp tục trụ thế vì chúng sanh để huynh đệ chúng con có chổ cùng về nương;  Kính chúc Quý Thầy, Cô cùng quý Liên hữu đồng tu khắp nơi nhiều sức khỏe, Phước - Huệ song tu tròn đầy trong Mùa Vu Lan Báo Hiếu P/L. 2557.

Nam mô Đại Từ Bi Phụ A MI ĐÀ Phật,
Hoằng Trạng kính ghi

"Tuổi đời bảy chục gẫm nhơn sanh
Nhơn sanh vô nghĩa mãi trôi quanh
Ăn uống, uống ăn, lo đại tiểu
Việc làm, làm việc, nhọc bại thành.

Sống đeo danh lợi phiền đắc chất
Chết để thịt xương hám hôi tanh
Ân cần nhắn gởi Chư thân hữu
Đạo cửa phá trần gấp chuyển nhanh".

- Thi kệ khuyến tu của Đại Lão H/T. Vạn Đức

- Xem video clip: LỂ KHÁNH TUẾ T/7 2013 trực tuyến:
















Niệm Phật là nhân - Thành Phật là quả - Niệm Phật thành Phật

SINH HOẠT LIÊN HỮU T/7

Niệm Phật một câu phúc sanh vô lượng - Lễ Phật một lạy tội diệt hà sa


VU LAN MÙA BÁO HIẾU
D/L. 2013 - P/L. 2557

Vài hình ảnh sinh hoạt tu niệm trong T/7 gửi mọi người cùng xem.  Thành kính tán thán và tùy hỷ công đức của quý Liên hữu đồng tu, cùng trợ duyên cho Pháp Hội Niệm Phật và Phóng Sanh cuối tuần nhân Mùa Vu Lan - Báo Hiếu P/L. 2557 tràn đầy ý nghĩa.

Nguyện đem công đức này trang nghiêm cõi Phật Tịnh
Trên đền Bốn Ân nặng, dưới cứu khổ Ba Đường
Nếu có ai thấy nghe đều phát tâm Bồ Đề
Hết một Báo Thân này sanh qua cõi Cực Lạc.

Nam mô Đại Từ Bi Phụ A MI ĐÀ Phật,
Hoằng Hoàn và Hoằng Trạng

Mời click xem các video clips đang phát trực tuyến trên YouTube ngay bên dưới:

  






















 
Niệm Phật là nhân - Thành Phật là quả - Niệm Phật thành Phật

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

GIẢI ĐẢO HUYỀN


Niệm Phật một câu phúc sanh vô lượng - Lễ Phật một lạy tội diệt hà sa

VU LAN VÀ TỰ TỨ
(ULLAMBANA - PRAVARANA)
CỐ H/T. TUYÊN HÓA GIẢNG THUẬT TẠI VPTT 1994
DẪN NGUỒN TỪ:
http://www.dharmasite.net/sf/assm/assm11.html 

Vu Lan là tiếng Phạn có nghĩa "Cứu những kẻ bị treo ngược" - Giải đảo huyền.  Khi bị treo ngược thật rất đau đớn, do đó bây giờ chúng ta sẽ giải cứu những kẻ bị như vậy.  Giải cứu ai?  Chúng ta sẽ giải cứu Cha Mẹ và Tổ Tiên chúng ta trong những kiếp trước.  Chúng ta không biết những thân nhân chúng ta trong quá khứ có tạo công đức hay không, nếu có tạo công đức họ có thể đã được vãng sanh Cực Lạc, hoặc ở cõi Trời, hoặc ở cõi người làm những vì Tổng thống hay Hoàng đế; còn nếu họ tạo Nghiệp thì như vậy họ có thể đọa vào Địa ngục, vào cảnh giới Quỷ đói, hoặc cảnh giới Súc sanh.

Ngày mười lăm tháng bảy âm lịch là ngày kỷ niệm Tôn Giả MỤC KIỀN LIÊN đã cứu Mẹ Ngài ra khỏi Địa ngục.  Khi Mẹ Ngài còn sống, bà không tin Tam Bảo.  Bà giết nhiều cá, rùa, tôm, cua và bà ích kỳ không muốn bố thí cho những người thiếu thốn.  Bởi vì những Nghiệp tội này bà bị đọa vào Địa ngục của Quỷ đói.  Tôn Giả MỤC KIỀN LIÊN thấy vậy bèn đưa bà một tô thức ăn.  Bà dùng tay trái che tô thức ăn lại và dùng tay phải để lấy thức ăn.  Tuy nhiên khi thức ăn đến miệng của bà, thức ăn lại biến thành than nóng làm bà không nuốt được.  Tôn Giả mới đến cầu Đức Phật giúp, và Đức Phật bảo Ngài hãy cúng dường cho Tăng chúng mười phương vào ngày Tự Tứ - Pravarana (Ngày cuối cùng thời kỳ Kiết hạ An cư, khi thành viên Tăng đoàn sám hối tội lỗi của họ trước đại chúng).  Nhờ công đức và oai thần lực của Tăng chúng, nếu người nào cúng dường cho Tăng chúng, thì Cha Mẹ và người thân trong bảy đời quá khứ của họ đều được thoát khỏi Ba Đường Ác. 

Nếu quý vị cảm thấy quý vì có nhiều tánh nóng và quá nhiều "Lửa Vô minh", đó là do Cha Mẹ và thân nhân của quý vị trong quá khứ chưa ra khỏi Đường Khổ và chưa được an lạc.  Mỗi ngày họ đều giúp quý vị nóng giận, và còn khuyến khích quý vị phạm Nghiệp tội để quý vị nhanh chóng đoàn tụ với họ.  Nếu quý vị cảm thấy đó là trường hợp của quý vị, quý vị nên nhân cơ hội này làm công đức để độ họ.  Việc này sẽ giúp những kẻ đang gặp khổ nạn được xa lìa lo lắng và đau khổ, và tiêu trừ chướng ngại do tội chướng mang đến.  Ngoài ra, vào ngày này công đức có được do cúng dường Tam Bảo thì được nhiều triệu lần lớn hơn công đức tạo được trong ngày thường.  Tại Tây phương, hiếm có Đạo tràng tổ chức lễ hội loại này.  Mọi người chúng ta nên làm hành vi người con cháu hiếu thảo cho Cha Mẹ và Tổ Tiên đời quá khứ.

Hòa Thượng Tuyên Hóa,
Vajra Bodhi Sea, 1994


Niệm Phật là nhân - Thành Phật là quả - Niệm Phật thành Phật

TÙY BÚT T/7

Niệm Phật một câu phúc sanh vô lượng - Lễ Phật một lạy tội diệt hà sa

VỀ ĐÂU KHI GIÔNG BÃO
NỮ CƯ SỸ: DIỆU TRÂN - DẪN NGUỒN TỪ:
http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/06/ve-dau-khi-giong-bao/

Về đâu, khi giông bão? - Có ai còn thực sự đứng giữa trời giông bão mà lầm thầm tự hỏi câu này không? Chắc chắn là không rồi!  Mưa, mà đang ở ngoài sân thì sẽ chạy ngay vào nhà, đang ở ngoài đường thì tìm ngay mái hiên, hàng quán nào mà núp.  Bão, thì dời ngay tới nơi khác, an toàn.  Với giông bão bên ngoài, không cần phải suy nghĩ, chắc ai cũng nhanh nhẹn, cũng thông minh mà hành động như thế.  Nhưng lạ thay, với những cơn bão trong tâm hồn, sao chúng ta lại thường làm ngược lại?  Nghĩa là, thay vì núp mưa, tránh bão thì lại lao thẳng vào mưa bão cho thân thể tả tơi, bầm dập?

Trong sinh hoạt đời thường, những bất toại ý, những bất đồng, ganh ghét, tỵ hiềm thường đưa tới lộng ngữ; và khi đã mất tự chủ, mất ái ngữ thì cơn cuồng nộ dễ dàng bật lên như giông bão.  Rồi khi cơn bão tâm linh bùng lên, chúng ta thường lao vào bão qua những ngọn gió đen của bất đồng, ganh ghét, tỵ hiềm đó.  Ta cứ điên cuồng xoáy vào những lời, những việc mà kẻ kia đã làm ta đau khổ, buồn giận.  Ta cứ gầm thét với chính ta - Sao lại đối với tôi như thế?  Sao lại nói với tôi như thế?  Sao lại phỉ báng, khinh khi tôi như thế? Sao lại… Sao lại… Thái độ đó chính là bão vừa nổi, ta lập tức lao ngay vào trung tâm cơn bão.  Làm sao mà ta chẳng bị nhận chìm, chẳng tả tơi, bầm dập?  Sao ta không tìm nơi trú ẩn cơn bão tâm linh, như vẫn thường nhanh nhẹn và thông minh trốn cơn giông bão của trời đất?  Về đâu, khi giông bão? - Chính là câu hỏi cho cơn bão tâm linh.

Kinh nghiệm, sách vở cũng như lời giảng dạy của các bậc minh sư, của thiện hữu tri thức vẫn nhắc nhở, nhưng có lẽ chúng ta chưa thực tập đủ nên khi hữu sự thì cái tâm sân hận lại kéo ta vào ngay cơn bão đang sẵn cuồng nộ, ngả nghiêng, tuy chúng ta đều đã biết, đáng lẽ phải lập tức quay về với hơi thở chánh niệm.  Chỉ chú tâm vào hơi thở, không gì khác nữa.  Thở vào, ta biết ta đang thở vào.  Thở ra, ta biết ta đang thở ra.  Hãy theo dõi bước đi của hơi thở để thấy khi ta thở vào, bụng ta phồng lên, khi ta thở ra, bụng ta xẹp xuống.  Hãy theo dõi bụng và hơi thở như theo dõi con ếch bên bờ giếng.  Ta "nhìn" được hơi thở của con ếch mà ít khi chịu nhìn hơi thở của chính ta.  Chỉ hụt mất một vài hơi, liệu ta còn đó để mà giận, mà hờn hay không?  Hơi thở quan trọng như thế nên các bậc thầy thường dùng nó để dẫn dắt chúng ta trở về chánh niệm.

Nhưng Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni đã biết, chúng sinh trong cõi Ta Bà này vô minh và cường nghạnh lắm.  Hoặc không biết cách tránh, hoặc biết mà không tin, cho rằng chỉ làm cho thỏa lòng là đúng nhất.  Chính vì thế mà phương pháp tìm nơi trú ẩn khi bão tới, rất đơn giản, nhưng chốn ta-bà càng lúc càng tơi tả cuồng phong.  Riêng kẻ vô minh là tôi, ngoài hơi thở, vừa tìm thêm cho mình một khí giới nữa để đóng tất cả cửa ngõ lục căn khi giông bão ập tới.  Đó là, lập tức niệm bốn tiếng A DI ĐÀ Phật.  Không cần biết phải trái, đúng sai gì, khi thấy cơn buồn giận nổi lên, hãy đóng ngay lục căn bằng tiếng niệm A DI ĐÀ Phật.  Tất nhiên, trong khi niệm, ta vẫn đang thở, nhưng tiếng niệm Phật trong lúc cấp bách đó có sức mạnh vũ bão của thanh gươm bén lóe lên, may ra mới kịp chặn đứng giông bão. Khi Lục Căn đã đóng, gió mưa không thổi tốc được vào nhà, trong khi tiếng niệm Phật còn âm vang, có nghĩa là ta đã vào trú được nơi an toàn.  Tiếp tục niệm Phật để mưa tạnh, gió yên, khi ấy hãy về với hơi thở đã điều hòa để quán chiếu những gì làm ta buồn, ta giận, cũng chưa muộn.  Lúc đó hãy phán đoán phải trái, đúng sai.  

Tới đây, ta đã làm chủ được ta, ta đã đẩy xa cơn bão, ta phải biết mỉm cười vì cơn bão hung hãn kia đã không quật ngã được ta.  Phải biết mỉm cười với mình trong ý nghĩ - Cơn bão nào rồi cũng qua!  Với ý nghĩ đó, mọi sự phải trái, đúng sai đều không đáng kể vì mọi sự ấy cũng như cơn bão thôi.  Sẽ qua hết, trừ BẢN LAI vì - Bản lai vô nhất vật. Hà xứ nhạ trần ai.  Bản chất đích thực của Bản Lai vốn trong suốt, tưởng như chẳng là gì, thì lấy chỗ đâu cho bụi bám?  Vạn pháp quy KHÔNG.  Chỉ một câu niệm Phật đủ đưa ta về an trú trong chánh niệm.

Như Thị Am, Đinh Hợi
DIỆU TRÂN


Niệm Phật là nhân - Thành Phật là quả - Niệm Phật thành Phật