Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

NGUỒN AN VUI VĨNH CỬU

Niệm Phật một câu phúc sanh vô lượng - Lễ Phật một lạy tội diệt hà sa


TÌM VỀ TÂM CHÂN THẬT
Trích dẫn Pháp Ngữ của H/T. Thích Thanh Từ

Tất cả chúng ta ai cũng mong muốn có được nguồn an vui lâu dài.  Đời sống an vui mới có hạnh phúc, con người mới thảnh thơi nhàn hạ.  Nhưng nếu chúng ta không biết thế nào là an vui lâu dài, thế nào là an vui tạm bợ thì chỉ hưởng được cái vui tạm bợ thôi, không bao giờ thấy được nguồn an vui lâu dài.

Bây giờ tìm vui trong đạo Phật là thế nào?  Phật dạy người tu có nhiều thứ vui, nhưng ở đây tôi nói giản lược hai thứ thôi.  Thứ nhất là vui trong sanh tử, thứ hai là vui trong vĩnh cửu, nghĩa là thoát ly sanh tử.  Vui trong sanh tử là vui thế nào?  Với cái nhìn của Phật, Ngài thấy trong vòng Luân Hồi Sanh Tử có Sáu Đường;  Ba Đường Khổ là địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh.  Ba Đường Lành là người, A tu la, Trời.  Người là vui bậc hạ, A tu la vui bậc trung, Trời vui bậc thượng.  Cho nên ai tu nhân đi theo Ba Đường này là tìm vui trong Lục Đạo.   Khi Quy Y Tam Bảo, kết quả thế này:


“Quy Y Phật khỏi đọa địa ngục, Quy Y Pháp khỏi đọa ngạ quỷ, Quy Y Tăng khỏi đọa súc sanh”.  


Đó là chúng ta tìm ra một lối để khỏi đọa Ba Đường Khổ địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh.  Muốn ra khỏi Ba Đường Khổ đó không gì hơn là hướng về Phật, hướng về Pháp, hướng về Tăng. Nhưng muốn được làm người, Phật dạy phải giữ gìn Năm Giới Cấm.  Giữ Năm Giới là tư cách một con người tốt, con người sống vui tươi.  Phật chế Giới Cấm là vì lợi ích của chúng ta, chớ không phải của Ngài.  Đức Phật là Bậc Toàn giác, tâm hoàn toàn thanh tịnh, thoát khỏi Ba Cõi đâu cần phải giữ Giới làm gì.  Như vậy vì tư cách của mình, sống xứng đáng là một con người nên chúng ta phải giữ Năm Giới Cấm.   Năm Giới này giữ đủ, khi chết rồi sanh trở lại được làm người rất tốt đẹp, rất hoàn hảo.  Đó là kế tìm an vui lâu dài.  Nhưng lâu dài này chỉ là lâu dài trong cuộc sanh tử, theo Ba Đường Lành.


Bây giờ nói đến cái vui siêu thoát hơn, vui mãi mãi, vui vĩnh viễn, không bao giờ khổ.  Tiến lên chỗ này hơi khó một chút, nhưng ai khéo tu vẫn có thể tiến được.  Nhà Phật nói vui ra khỏi sanh tử là cái vui siêu thoát mà người đời ít ai biết đến.  Trước khi nói cái vui đó, tôi xin hỏi: 


TẤT CẢ QUÝ VỊ THẤY THÂN NÀY PHẢI THẬT LÀ MÌNH KHÔNG?


Không.  Nếu không thật, có ai bẻ ngón tay mình nổi giận không?  Điều này thật khó nói.  Nhà Phật phân tích thân này do Bốn Thứ: đất, nước, gió, lửa hợp lại thành.  Tuy nó có hình tướng, có bao nhiêu thứ tế bào nhưng thật ra cũng không ngoài Bốn Thứ: đất, nước, gió, lửa.  Chất cứng trong người là đất, chất ướt là nước, thở ra thở vào động là gió, hơi ấm là lửa.  Trong Bốn Thứ không thể thiếu thứ nào hết, nếu thiếu một thứ thì chết ngay.  Thân này đã do Bốn Thứ hợp thành, khi đủ duyên nó còn, thiếu duyên nó hoại.  Còn và hoại là theo duyên chớ không phải quyền của chúng ta.  Có ai muốn thân này hoại đâu, nhưng hết duyên nó phải hoại.  Như vậy chúng ta sống chỉ bằng sự vay mượn.


THẾ QUÝ VỊ ĐỊNH NGHĨA HẠNH PHÚC CỦA THÂN NÀY LÀ GÌ?
 

Mượn vô tốt trả lại dễ dàng, đó là hạnh phúc.  Nếu trả lại trục trặc thì chở vô bệnh viện liền.  Rõ ràng có cái gì là thật mình đâu.  Nếu thật thì không mượn, đã mượn thì không thật.  Thế mà người thế gian không hiểu, cứ ngỡ thân này là thật, không ngờ chúng ta đang vay mượn để tồn tại trong từng phút giây.  Khi sự vay mượn đó dừng, tất cả chúng ta phải ra đi.  Cho nên hạnh phúc của cuộc đời như người ta thường mơ ước chỉ là sự tưởng tượng mà thôi.  Nếu nói thẳng hạnh phúc của cuộc đời là mượn vô tốt, trả ra dễ dàng.


THÂN NÀY KHÔNG THẬT, ĐẾN TÂM CÓ THẬT KHÔNG?


Ở đây tôi chỉ nói Hai Thứ Tâm.  Một là Tâm Tạm Bợ giả dối, hai là Tâm Chân Thật, danh từ chuyên môn là Vọng Tâm và Chân Tâm.  Tất cả chúng ta đều có Hai Thứ Tâm, nhưng mình chỉ biết Vọng Tâm sanh diệt, còn Tâm Chân Thật thì quên mất tiêu.  Chúng ta cứ luôn luôn đuổi theo buồn thương giận ghét, đời này khổ đời khác khổ, không biết bao giờ hết.  Đó là Nghiệp Luân Hồi Sanh Tử.  Muốn ra khỏi Nghiệp Luân Hồi Sanh Tử chỉ có tu thôi.  Tu bằng cách nào?  Là dừng hết những Tâm Sanh Diệt để Tâm Chân Thật hiện ra, chừng đó mới ra khỏi vòng Sanh Tử Nghiệp Báo.  

Lâu nay chúng ta mê lầm nhận cái hư ảo là tâm mình thật.  Từ nhận lầm nên cứ theo nó tạo Nghiệp.  Nó buồn, nó thương, nó ghét, nó giận, đủ thứ chuyện để tạo nghiệp.  Tạo Nghiệp thì đi trong Luân Hồi Sanh Tử.  Bây giờ quay lại tìm xem nó ở đâu, có thật hay không?  Quả tang nó mất tăm mất tích, tức là không thật, không thật thì có gì đâu phải an.  Bây giờ tu theo Phật là phải trở lại, phải thấy đúng như Thật Thân này hư giả, Tâm Vọng Tưởng không thật.  Phật thường nói thân tạm bợ vô thường, duyên hợp hư giả mà chúng ta thấy thân này thật nên quý nó, khổ vì nó.

Phật thấy rõ được lẽ thật nên Ngài là Bậc Giác ngộ.  Còn chúng ta thấy mê lầm nên làm chúng sanh hoài.  Vì bảo vệ Thân Tâm Hư Giả này mà con người tranh giành với nhau, rốt cuộc cả đời đau khổ dồn dập.  Người biết Thân Hư Giả, Tâm Hư Giả không thật là tiến được bao nhiêu bước?  Nếu ai thật sự thấy thân này rõ ràng hư giả tạm bợ, sống mượn nó để làm những điều tốt đẹp, ích lợi cho đời thì được.  Dùng Tâm Hư Giả để phương tiện giúp đỡ người thì được. Ngược lại nếu ai bảo vệ nó vì tưởng nó là mình thật, là chân lý thì sai lầm.  Chúng ta tu là cốt Giác Ngộ.  Một khi tâm lăng xăng là hư dối không thật lặng rồi, Tâm Chân Thật hằng ở bên mình.  Nhưng vì chúng ta bỏ quên nó, cứ chạy theo cái giả dối nên khổ.  Vì vậy Phật nói:


“Chúng sanh mê lầm chìm trong sanh tử khổ đau”. 


Bây giờ trở về với Tâm Thật thì hết khổ đau.  Sống với Tâm Chân Thật không còn giành hơn thua, phải quấy thì ngay đời này hết khổ rồi.  Mai sau khi bỏ thân này được giải thoát sanh tử, đó là vui vĩnh cửu, chớ không phải vui thường.  Phật dạy chúng ta tu là tìm đến chỗ vui vĩnh cửu, đó mới thật là người biết đạo, biết cầu giải thoát.  Cho nên tìm về Tâm Chân Thật là gốc của sự tu.

H/T. Thích Thanh Từ
Niệm Phật là nhân - Phành Phật là quả - Niệm phật thành Phật

Không có nhận xét nào: